Tây hay Ta, đối với tôi, đàn ông vẫn là đàn ông: ngốc nghếch, sĩ diện, cứng đầu nhưng cũng rất đáng yêu.
Hà Anh Vũ
Trong chia sẻ gần đây, siêu mẫu Hà Anh tâm sự đã trải qua 5 mối tình
với cả người Việt và người nước ngoài nên cô dễ nhận ra những khác biệt
lớn nhất của đàn ông Tây và đàn ông Ta. Bài viết nhận được nhiều lời
khen ngợi bởi sự thẳng thắn, giàu kinh nghiệm sống và dám chỉ ra những
điểm tốt xấu của cả đàn ông Tây lẫn đàn ông Ta.
Ảnh chụp màn hình.
|
Cái tôi có là một cái đầu hay nghĩ. Nếu hỏi tôi về đàn ông
thì thật sai lầm bởi tôi là phụ nữ. Và nếu hỏi tôi về "kinh nghiệm tình
trường" thì lại càng sai lầm bởi so với mọi người thì tôi có yêu nhiều
người lắm đâu.
Vâng, tôi hay quan sát, suy ngẫm, hệt một bà cụ non. Rồi tôi nói ra
những câu đầy vẻ sâu xa làm người ta tưởng tôi biết nhiều lắm. Thế là họ
hỏi han ý kiến, phỏng vấn tôi lên báo, thậm chí lên truyền hình nữa.
Không biết các bạn thế nào, chứ tôi thì phân biệt rất rạch ròi, ai tôi
có thể gọi là "bạn trai" của mình. Những người hẹn hò một lần, vì cảm
mến, không thể coi là bạn trai. Những người quen trong khoảng thời gian
ngắn, chưa nảy sinh tình yêu hoặc không có kế hoặch gắn bó lâu dài thì
cũng không thể coi là bạn trai. Tôi gọi họ là những ngưòi bạn hẹn hò
(date). Chính bởi vậy, tôi nghĩ mình có thể tự tin nói rằng cho đến giờ,
những người tôi coi là bạn trai có thể đếm được trên một bàn tay.
Trong bàn tay này, 2 người bạn trai của tôi là người Việt - một là mối
tình học sinh kéo dài 5 năm, đẹp lúc ban đầu khi chúng tôi còn trẻ, thơ
dại và dần dần khi chúng tôi trưởng thành bên nhau, tôi có vẻ như lớn
với tốc độ nhanh hơn nhiều. Và thế là chúng tôi chia tay. Mối tình thứ
2, anh cũng là người Việt Nam như tôi. Chúng tôi quen nhau khi là du học
sinh và từng được bạn bè mệnh danh là "cặp đôi vàng".
Nhưng rồi cuộc tình gần 4 năm của chúng tôi cũng chấm dứt trong nuối
tiếc bởi có lẽ duyên số định rằng chặng đường bên nhau tới đó là dừng.
Mỗi lần nghĩ tới hay nhắc về anh tôi vẫn luôn dành cho anh một sự tôn
trọng, yêu mến nhất, bởi rốt cuộc, có lẽ anh là người gần nhất với cái
guồng lương duyên của xã hội định ra, yêu - lập gia đình.
Khi yêu, người ta hay mặc định sẵn đâu sẽ là cái đích cho mình, mà
không hiểu rằng, lúc yêu nhau, người ta cần phải nhìn cùng một hướng.
Trước khi đi du học, tôi từng quả quyết với bà nội rằng: "Không bao giờ
tôi có bạn trai là người nước ngoài". Đơn giản lúc đó tôi chẳng thấy gì
hấp dẫn từ họ. Đến sau tôi mới biết, đừng bao giờ nói "không bao giờ".
Thế đấy, vậy là 3 trong số 5 người bạn trai của tôi là người nước
ngoài. Tôi giải thích dài dòng như vậy để các bạn thấy rằng, mọi người
nghĩ tôi đi học nước ngoài, làm việc ở môi trường nước ngoài nên bảo tôi
"chỉ yêu người nước ngoài" là sai. Ít nhất theo "số liệu thống kê" thì
không phải thế. Tôi rất không thích điều này là đằng khác, nào là so
sánh trai Việt - trai Tây, dường như người ta thích làm nảy sinh những
mâu thuẫn nảy lửa giữa những đấng mày râu.
Tôi luôn nghĩ, người xấu và người tốt đều có mặt ở mọi nơi trong xã
hội, đàn ông sẽ có tốt và xấu, bất kể màu da, tôn giáo, văn hoá. Tôi rất
may mắn khi có duyên số gặp gỡ và được yêu thương bởi những người đàn
ông tốt. Bởi vậy trong ký ức của tôi, ngoài những giận dỗi mà bất kể các
cặp đôi nào cũng từng trải qua, tôi lưu giữ rất nhiều những ký ức đẹp
về họ.
Vậy đừng cho rằng tôi tô vẽ một màu hồng khi kể về họ, cũng đừng cho
rằng tôi làm phép so sánh để đề cao người này hay chê bai người kia.
Vâng, xin cho tôi khẳng định lại, "phụ nữ là những tạo hoá đáng yêu và
đàn ông thật may mắn khi được yêu họ".
Đàn ông ngốc nghếch và cũng thật đáng yêu. Họ làm phụ nữ ngập tràn cảm
xúc, làm ánh mắt chúng tôi long lanh nhưng rồi cũng lắm lúc làm chị em
đau khổ, vò đầu nhủ thầm: "Đàn ông, thật hết thuốc chữa".
Do thời đại và xu hướng toàn cầu hoá, chúng ta di chuyển nhiều đến các
đất nước khác nhau, để trải nghiệm văn hoá, sinh sống, làm việc. Bởi vậy
xu hướng yêu và kết hôn với người khác quốc tịch, văn hoá, màu da, hay
tôn giáo, không còn là điều lạ lẫm đối với các đất nước phát triển.
Đối với Việt Nam, thời kỳ mở cửa, hình ảnh một người đàn ông nước
ngoài, yêu và kết hôn với một người phụ nữ Việt không còn là lạ. Nhưng
với những ai chưa có những trải nghiệm này, cũng như tôi ngày xưa, sẽ tự
hỏi hàng tá câu hỏi: "Họ có gì là hấp dẫn nhỉ? Tại sao phải yêu đàn ông
nước ngoài? Nói chuyện với nhau làm sao? Khác biệt nền văn hoá sẽ làm
thế nào?". Cho đến những câu hỏi cặn kẽ kiểu như: "Mình muốn ăn nước mắm
mà "nó" muốn ăn pho mát thì làm thế nào?".
Xin thưa, tôi chỉ trả lời ngắn gọn thế này để chúng ta có thể chuyển
qua phần "thú vị" hơn, đó là cuộc sống thực sự muôn màu muôn vẻ. Đôi khi
người ta bị hấp dẫn bởi nhau ở những thứ đồng điệu, nhưng đôi khi những
điều khác biệt cũng làm nên những khám phá trải nghiệm thú vị và là
thỏi nam châm gắn kết với nhau. Khi đã yêu thương và chấp nhận nhau, có
nghĩa là phải chấp nhận, hoà nhập và tôn trọng nền văn hoá, tập tục của
nhau. Nghĩa là chàng mà cấm bạn ăn nước mắm là điều không thể chấp nhận
được và ngược lại.
Yêu nhau, có nghĩa là chấp nhận và tôn trọng lẫn nhau. Tôi xin nhấn
mạnh lại. Tôi rất thích ăn mực nướng, nên giả sử nếu chàng mà yêu tôi
thì chàng không thể kêu ca về mùi mực nướng toả ra được, phải không nào?
Đàn ông Tây có đủ mọi tật xấu mà mọi đàn ông có, cũng có đủ những thứ
đáng yêu của mọi đàn ông Ta sở hữu. Nhưng sự khác biệt về tư duy, nền
văn hoá và quan niệm làm nên nhiều cái khác biệt đối với họ.
Họ được sinh ra trong gia đình và xã hội, với tư duy về thứ tự sự ưu
tiên: "Trẻ con, phụ nữ, người già, thú vật... rồi mới đến đàn ông".
Chính vì vậy, phụ nữ, một tạo hoá vô cùng đáng yêu, luôn cần được nâng
như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Là nam giới, nếu thấy phụ nữ phải xách đồ nặng bất kể quen biết hay
không thì nam giới cần phải xung phong xách hộ, thấy cửa là phải mở hộ.
Luôn nhường cho phụ nữ đi trước, ăn trước... Chính vậy, chúng ta thường
thấy người chồng địu con thay vợ mà không tủi thân "phận đàn ông mà bìu
ríu con cái là sự xấu hổ".
Con người ở phương Tây từ bé đã được rèn luyện lối sống tự lập, chính
vì vậy họ không có thói quen đòi hỏi được người khác phục vụ, đặc biệt
là người phụ nữ của mình. Nếu phụ nữ nấu cơm, họ sẽ xung phong dọn dẹp,
rửa bát mà không cảm thấy "đây là việc của phụ nữ còn mình chỉ lo việc
đại sự". Vâng, việc "đại sự" ở xã hội phương Tây là do cả hai cùng "gánh
vác". Cái này là điều tốt hay xấu cũng là tuỳ quan niệm của mỗi người.
Nếu như đàn ông châu Á, trên lý thuyết phải gánh vác nhiều trọng trách
như mua nhà cho gia đình hay trả tiền cho mọi bữa ăn khi cả hai đi ăn
thì ở xã hội phương Tây, cả hai vợ chồng cùng đi làm, cùng chia nhau trả
tiền nhà, thay nhau trả tiền ăn, chi tiêu.
Người ta lo rằng sự rành mạch quá làm mất đi sự lãng mạn. Tôi thì thông
cảm với cánh đàn ông về những sức ép xã hội về việc làm trụ cột gia
đình. Cũng như thông cảm cho chị em phụ nữ vì được xếp cho nhiệm vụ nuôi
con, tề gia nội trợ, xây dựng tổ ấm một cách đơn độc. Cá nhân tôi thích
cả hai cùng chung sức xây dựng cuộc sống một cách bình đẳng, không phụ
thuộc, chỉ phụ thuộc vì tình yêu và tình nguyện mà thôi.
Đừng nghĩ là đàn ông Tây thì họ không biết lãng mạn thơ thẩn như các
chàng châu Á nhé. Họ cũng đàn hát, làm thơ, trồng cây si như thường. Đàn
ông châu Á được nuôi dạy để kìm nén cảm xúc thì đàn ông Tây thường tự
nhiên bộc lộ cảm xúc như hôn, ôm hay cầm tay người yêu hay vợ của mình
trước bạn bè hay ngoài đường. Họ không cảm thấy mất mặt khi nói từ "Anh
yêu em" nhiều lần hay khi bị vợ gọi về trong khi đang đi chơi cùng đám
bạn.
Nhưng dĩ nhiên, đàn ông nào cũng thế, có cái sĩ diện riêng của họ nên
phụ nữ cần phải tâm lý, làm họ được tự hào trước mặt mọi người. "Lấy nhu
thắng cương" vẫn luôn là điều khôn ngoan. Vậy các bà vợ, các cô người
yêu thay vì sừng sộ, quát nạt chồng hay người yêu như bà la sát, hãy
biết dịu dàng, ngọt ngào, thậm chí nũng nịu để làm chàng tự nguyện làm
theo ý mình. Các cụ vẫn nói: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói
cho vừa lòng nhau". Câu nói này cực kỳ đúng và phải nói là, chẳng phân
biệt Tây hay Ta, câu nói này đúng toàn cầu!
Nhiều người vẫn nói đàn ông Tây sống chung thuỷ hơn đàn ông Việt. Điều
này đúng và cũng không đúng. Quan trọng không chỉ là đàn ông Tây hay
Việt mà cái lỗi ở đây là quan niệm xã hội. Xã hội Việt Nam quan niệm
"Đàn ông hào hoa ong bướm là chuyện bình thường, miễn là trở về với vợ
con", những bà mẹ dặn con gái hãy "nhịn", những người phụ nữ không dám
nói "không" với sự phản bội bởi không có sự độc lập về tài chính hay
những người bạn bè nhắm mắt làm ngơ khi nhìn những ong bướm của người
bạn mình. Tất cả đã tạo nên một thói quen xấu cho đàn ông, không chung
thuỷ cũng chẳng sao, là thằng đàn ông thì có cái quyền. Lỡ có ngoại
tình, vợ vẫn cam chịu, nhẫn nhịn, và được mọi người tô điểm sự nhẫn nhịn
đó là một trong những đức tính "vàng" của người phụ nữ!
Không, xã hội đã làm nên những thói quen xấu chứ bản chất của người đàn
ông thích sự chinh phục những thứ mới lạ, không phải xa lạ đối với bất
kể văn hoá nào. Chỉ có văn hoá đó có chấp nhận và dung túng cho những
hành vi này không.
Ở xã hội phương Tây, làm việc cho những công ty "tư bản", người đàn ông
tối đầu tối mắt từ sáng đến chiều. Tối về nhà sẽ chỉ còn sức loay hoay
với vợ con và nghỉ ngơi. Họ không có điều kiện và thời gian để "tòm tèm"
với người khác. Nếu có, họ sẽ mất tất cả bởi luật pháp hôn nhân bảo vệ
người phụ nữ, tiền bạc, con cái... Và vì vậy, người phụ nữ cũng sẵn sàng
nói "không" với những thói hư của người chồng.
Tuy nhiên, nói đến sự "trai ham sắc", đàn ông Tây cũng mê chinh phục
nhưng họ sẽ chinh chiến trong sự sòng phẳng của tình cảm thời trai trẻ.
Đến thời điểm cảm thấy đủ trải nghiệm, họ quyết định ràng buộc, họ sẽ có
trách nhiệm với lựa chọn của chính mình hơn. Dĩ nhiên, đó là lý thuyết,
đàn ông Tây, nếu được xã hội dung túng, cũng có thể "hư", thậm chí còn
"hư" hơn cả đàn ông Ta.
Gần đây, khi thấy một số nghệ sĩ nữ có người yêu là người ngoại quốc,
mọi người thường tự hỏi vì sao, liệu có phải vì đàn ông Tây tốt hơn đàn
ông Việt không. Tôi cho rằng không hẳn là như vậy, Tây hay Ta cũng có
những cái tốt và xấu riêng. Tuy nhiên, đối với văn hoá giáo dục và phong
cách sống của phương Tây, người đàn ông sinh trưởng ở xã hội này có cái
nhìn thoáng hơn đối với vai trò của người phụ nữ. Họ không cảm thấy khó
chịu khi người phụ nữ của mình phải đi làm việc nhiều hay được nhiều
người ngưỡng mộ. Họ không nghĩ rằng phụ nữ đến tuổi cần phải sinh con
cũng như không tin rằng bổn phận của người phụ nữ là tề gia nội trợ.
Có lẽ chính vì vậy, những nghệ sĩ, với đặc thù nghề nghiệp đòi hỏi khác
với những công việc thông thường khác của xã hội, tìm thấy sự đồng cảm ở
một nền văn hoá cởi mở hơn? Vâng, màu da không làm nên sự khác biệt,
không làm nên tốt - xấu. Thực chất tốt - xấu là do quan niệm, lựa chọn
mà thôi.
Văn hoá châu Á nói chung hay Việt Nam nói riêng cũng có những ưu điểm
của nó, sự chu toàn của người đàn ông chăm lo cho gia đình, truyền thống
về gia đình mà xã hội phương Tây ngày nay ngày một dần mất đi.
Xã hội thời hiện đại có tính toàn cầu hoá nên một xã hội đi lên là một
xã hội biết thích nghi và chấp nhận những cái đa dạng, chấp nhận những
đổi mới và gìn giữ văn hoá truyền thống tốt. Tôi là một cô gái đủ lớn để
hiểu về văn hoá Việt truyền thống và cũng đủ trẻ để hoà nhập vào văn
hoá toàn cầu.
Tôi sinh ra lớn lên ở xã hội Việt nhưng trưởng thành ở xã hội phương
Tây. Tôi tự hào về nguồn gốc, quê hương mình và đón nhận tinh tuý của
mọi văn hoá. Tây hay Ta, đối với tôi, đàn ông vẫn là đàn ông: Ngốc
nghếch, sĩ diện, cứng đầu nhưng cũng rất đáng yêu.
Nhớ đấy, hỡi phụ nữ, những tạo hoá đáng yêu!
(Ngoisao.net)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét